RSS
Container Icon

Nhớ các anh


"Hoa sim đã héo nhiều thu trước
mà máu ai khô đã trổ bông"

Một phút giây nhớ về nhiều năm trước, xin được tri ân, tưởng niệm đến các anh, những chiến sỹ anh hùng...



NHỚ CÁC ANH

hoa sim đã héo nhiều thu trước
mà máu ai khô đã trổ bông
ồ máu của anh người giữ nước
tôi xin tưới máu thắm thêm hồng

hồn anh còn bước lay nội cỏ
tôi cúi đầu hèn cũng ngẩng lên
cũng muốn nằm bên anh mai mốt
xin ghi khắc trước một cái tên

bia mộ chiều buồn hương khói nhạt 
quê hương mờ bóng dáng xa xăm 
tôi đứng nữa vòng quay trái đất 
giơ tay còn thấy một vết xâm 

lời thề sát thát sao phai được 
khi biển đất dần mất từng phân 
phẫn uất dồn lên đôi mắt đỏ 
đất cũng chuyển mình động đôi chân...

Tác giả: Ngo Yen Thai

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Niềng xe sương nhịp


Thành thật mà nói, người biên tập đọc đi đọc lại mà vẫn chưa tin rằng đã bắt được ý của bài thơ, thậm chí còn phân vân tự hỏi liệu có ''ý'' gì không hay chỉ đơn giản là một bức tranh cao nguyên đẹp đến xao lòng...Nhưng nếu chỉ là ''bức tranh'' thôi thì sao lại có ''Niềng xe sương nhịp tế chiều đưa em'', rồi lại có ''Sương voan trắng bủa tin chồng/Mắt man mác nhựa hình dong mai ngàn''...Dù chưa chắc mình đã ''hiểu'' nhưng vẫn tin rằng mình đã ''cảm'' - đó cũng là tâm trạng chung khi đọc những bài thơ của Mai Tuấn...Ban BT Hội Thơ Hoa Bướm xin trân trọng giới thiệu bức tranh Đà Lạt cả bằng mầu và bằng ngôn ngữ của họa sĩ Mai Tuấn



NIỀNG XE SƯƠNG NHỊP

Ai khua nhạc lạc qua đèo
Niềng xe sương nhịp tế chiều đưa em
Núi đồi tháng chạp thay xiêm
Buồn Sơn Cúc nụ chẳng thèm trổ bông

Ai gieo nhạc lạc qua lòng
Hồng môi còn đựom giấc sồng còn nâu
Người em Phố Mọi say nhàu
Đừng xui cúc dại ngăn đầu đèo xanh …

Ai lùa bấc lạnh qua nhanh
Chút tình đắp đỗi chưa thành tình yêu
Tóc bay dại vó nẫu chiều
Gọi thơ thơ dại gọi nhiều khi nhưng…

Anh dừng thổ mộ lưng sương
Buồn chân ngựa hí chùng cương dọc mùa
Giọt chuông xanh dội mé chùa
Gọi ngân nga được gì thua cũng ừ…

Người về vãn mộ trong như
Ngày thiên nữ hội trẩy mùa thinh không
Cỗ luân hồi vớt dọc hồng
Lượm thơ tan tác dọc dòng xác hoa

Ai buông bóng ngựa sang tà…
Cỏ ưu ly gửi nhánh quà sang sông
Sương voan trắng bủa tin chồng
Mắt man mác nhựa hình dong mai ngàn

Ô kìa nhạc lạc đã tan
Một niềng xe nắng trúc đàn nao nao
Cúc vàng tháng chạp chiêm bao
Mùa đi ngậm rãi tóc nhàu bỏ hoang

Ai dừng chân ngoảnh lai rằng
Lập loè cúc nụ quá giang dừng rồi
Dừng muôn giọng ý và lời...
Vòng quanh thổ mộ cúc chồi và cây

Đà Lạt 2011
Tác giả: Mai Tuấn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ngọn gió vu hồi


Sau những giây phút ''huy hoàng'' của ngày 8-3 với nhiều quà và hoa cùng những ''đặc quyền-đặc lợi'', chị em phụ nữ mọi lứa tuổi lại lặng lẽ trở về với cuộc sống thường nhật với muôn hình muôn vẻ những vui buồn, lo toan, hạnh phúc hay đau khổ của cuộc sống thực - và nhiều khi thực đến...lạnh người mà nếu ai chưa nếm trải hoặc chứng kiến thì khó mà tưởng tượng được...
Ban BT Hội Thơ Hoa Bướm xin mời các thi hữu cùng lắng nghe và chia sẻ những tâm sự thắt lòng của một người phụ nữ, một hoàn cảnh, một số phận...



NGỌN GIÓ VU HỒI (Tâm sự người phụ nữ đơn thân)

Anh đi qua đời em
Như ngọn gió vu hồi
Tia chớp lóe ngang trời vụt tắt
Để lại đắng cay đong đầy nước mắt
Hạt mầm ươm giá buốt đêm dài

Em thiêu đốt tuổi xuân hoang hoải nhất thời
Khi anh qua đường xéo vườn trái cấm
Em đâu biết phận đời lận đận
Gió hoang vu man dại vô tình

Anh đánh cắp thời gian, đánh cắp niềm tin
Đánh cắp những cuộc đời đàn bà nông nổi
Huyễn hoặc yếu mềm vòng tay giả dối
Chạy trốn khi con cất tiếng khóc chào đời

Chát đắng bao năm gió giật sóng dồi
Con bao lần hỏi cha mãi đâu xa biền biệt
Trong ngôi nhà ấm êm kia anh nào hay biết
Em vẫn thắp cho con bao ảo ảnh cha mình

Có thể một ngày con sẽ đến tìm anh
Đó là ngày mẹ con em không cần anh nữa
Xin anh hãy thật lòng nói với con bài học từ quá khứ
Để con chớ cả tin khi chập chững bước vào đời

Tác giả: Lê Chinh

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cho ngày 8/3


Có lẽ không cần nói thêm gì về ý nghĩa của ngày hôm nay...
Và có lẽ cũng không cần phải viết thêm gì cho bài thơ này nữa, vì nó đã quá tròn trịa với những lời chúc dành cho phụ nữ Việt Nam. Ban BT Hội Thơ Hoa bướm xin trân trọng gửi tới toàn thể ''chị em'' và thi hữu gần xa bài thơ của Mạnh Hy...



CHO NGÀY 8/3

Tháng 3 gọi đến một ngày
Để cho lời chúc tung bay tuôn trào
Một đời tần tảo gian lao
Bóng người Phụ Nữ chảy vào tháng năm

Chở che mỗi giấc con nằm
Một đời bóng gửi xa xăm cánh đồng
Chăm Con, son sắt bên Chồng
Trung trinh chống giặc chiến công chói lòa

Băng mình vượt mọi can qua
Vẫn tinh thần của Hai Bà khắc ghi
Dịu dàng tha thướt bước đi
Áo dài , Nón lá thầm thì nét duyên

Yêu thương một ánh mắt hiền
Ngạt ngào hương sắc ba miền điểm tô
Bồng bềnh một khúc sóng xô
Gửi người Phụ Nữ vần thơ chúc mừng

Sắc – Hương chúc thắm muôn trùng
Vẻ vang, thành đạt, trẻ trung, rạng ngời …
Mãi là một nửa của đời
Luôn luôn xứng đáng với lời ngợi ca .

Tác giả: Mạnh Hy

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Giấc ngủ ban ngày


Mặc dù ngày mai mới là 8-3, nhưng trên group Hội Thơ Hoa Bướm đã tràn ngập những lời ngợi ca chúc mừng phụ nữ...
Nhưng ở một góc nhìn khác, ban BT cho rằng đây cũng là dịp để chúng ta - những người đàn ông - có dịp lắng lòng lại để nhìn, cảm nhận và hiểu hơn ''nửa kia của tạo hóa'', để xem họ đã sống, đã yêu, đã vật lộn trăn trở những gì trong hơn 300 ngày còn lại của năm và trong suốt chiều dài của một ''kiếp hoa''...Nếu đàn ông ''lắng nghe'' được những người phụ nữ của mình, thì tin rằng đó chính là món quà ý nghĩa nhất... Vâng, ban BT xin gửi tới một bài thơ, một nỗi niềm của Ong Vove với tứ thơ lạ...




GIẤC NGỦ BAN NGÀY

Em yêu những giấc ngủ ban ngày
Khi tỉnh dậy
thấy mình không lạc lõng...

Không như trong bóng đêm, lúc bừng tỉnh giấc
Nỗi cô đơn
trống vắng...
ùa về

Cùng với bao cháy bỏng đam mê
Lặng thầm trong đêm vắng
Xót xa thương mình
Ai nghĩ đến em trong đêm tối?
Ngoài em?

Chỉ có mình em
Đếm từng nhịp đập trái tim mình
Từng hơi thở của màn đêm vây quanh
Ước mình được tan chảy ra
Hòa quyện vào...
Và biến mất trong đêm

Trong đêm tối
nào ai nghĩ đến em...?

Tác giả: Ong Vove

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tóc rối


Thưa các thành viên Hội Thơ Hoa Bướm và các thi hữu gần xa, chắc chúng ta đều biết và đang mong chờ đến ngày quốc tế phụ nữ 8-3, hay còn được gọi một cách hình tượng là ''ngày của một nửa thế giới'', nhưng những người đàn ông đích thực cũng mong chờ nó như là ngày của chính mình để được bầy tỏ tình cảm yêu thương và lòng biết ơn đối với những người phụ nữ của đời mình...
Và bài thơ đầu tiên về chủ đề này xin được dành cho người phụ nữ đầu tiên của mỗi chúng ta - người MẸ. Ban biên tập xin giới thiệu một bài thơ lục bát với hình ảnh người mẹ rất Việt Nam của tác giả Văn Quang.



TÓC RỐI

Nhớ sao một mái nhà tranh
Có chùm tóc rối mẹ dành cho tôi.

Nhớ từ cái thưở mồ côi
mất cha...tóc mẹ rối bời gió mưa!
Mỗi lần gội tóc dần thưa
Mẹ nhìn lược chải ngẩn ngơ mắt buồn !

Cái ngày tôi vẫn chưa khôn
Cứ mong tóc rối -kẹo ngon đổi nhiều
Biết đâu tóc Mẹ-hoa bèo
Héo đêm sương lạnh, rụng chiều nắng oi
Nhìn con mút kẹo mẹ cười
Dường như tóc mẹ bạc rồi lại xanh !

Đâu rồi một mái nhà tranh
Có chùm tóc rối Mẹ dành cho con !

Tác giả: Quang Phamvan

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ước


''Cho hồn ta ngơ ngác 
Một tình yêu không hay...'' 

Tình yêu đôi khi đến bất ngờ từ những ấn tượng đầu tiên rất đơn sơ - một bàn tay, một mái tóc, một nụ cười...nhưng lại khiến cho con người ta lưu luyến tới trọn đời. Tác giả Poet Hansy cũng may mắn bắt gặp cái "tiếng sét ái tình" ấy từ dáng ngồi mong manh, ánh nhìn xao xuyến của một giai nhân. Chỉ thế thôi cũng đã làm cháy lên trong tâm hồn chàng thi sĩ những ước ao vô cùng giản dị nhưng cũng đầy yêu thương. Và có lẽ trong chúng ta, ai cũng đã từng có những tương tư sáng trong, những luyến ái khó quên như thế. Ban biên tập xin gửi tới các bạn bài thơ ƯỚC của cây viết Poet Hansy...



ƯỚC... 

Em ngồi chi dáng hạc
Giữa thuyền trăng đêm nay
Cho hồn ta ngơ ngác
Một tình yêu không hay.

Ta ước làm ngọn gió
Trên tóc người khẽ thôi
Ta ru đời bé nhỏ
Chút tình thơ muôn lời.

Em về chi mắt đó
Xuyến xao đến lạ lùng
Ta mơ làm khách trọ
Suốt đời trong mê cung.

Em cứ là sương khói
Lãng đãng giữa chiều mơ
Ta một đời mong mỏi
Say thiếp lời tình thơ.

Tác giả: Poet Hansy

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mùa đông rồi cũng vỗ cánh bay đi


Bài thơ hay có lẽ bởi có một mùa đông lạ. Mùa đông biết vỗ cánh bay đi, và cũng hóa làm người thiếu nữ. Song đông cũng biết đứng lại chờ người trở về...Nhưng có một câu thơ làm ta rất ấn tượng "trong em bây giờ phố vẫn ngát xanh"....Có cảm giác là một cái gì đó rất thoải mái và nhẹ nhàng....như khi ta vừa từ một ''cánh đồng gió'' bước ra...''

Trên đây là vài dòng cảm nhận của một cô gái tuổi đôi mươi về bài thơ mà ban BT Hội Thơ Hoa bướm muốn giới thiệu cùng thi hữu ngay sau đây...Và tin rằng nhiều người đã biết, đã yêu thích và ấn tượng với những vần thơ ăm ắp yêu thương và hoài niệm, đằm thắm nữ tính nhưng cũng đầy trải nghiệm của Cánh Đồng Gió - Ngưng Thu.



MÙA ĐÔNG RỒI CŨNG VỖ CÁNH BAY ĐI

Cầm dấu ái trên tay, em vôi vàng xuống phố
Váy hoa bay căng gió... túi mọng đầy
Nàng đông khoác áo trắng lưng chiều... ùa qua ngõ nhỏ
Em cũng muốn gieo hạt nhân tình ngang lối đó mà anh

Trong em bây giờ phố vẫn ngắt xanh
Tiếng vọng phố tan tầm lại vỡ òa không gian hoàng hôn đỏ
Từng sợi nắng xuyên màu thủy tinh chiều không dưng méo mó
Hay là rét đông về làm mắt phố co ro

Áp tay lên ngực mình em sưởi cho làn dấu ái khỏi hư hao
Góc phố quen
quán chiều
chổ ngồi xưa chỉ mình em... và khoảng ghế kia vẫn trống
Giọt café rơi đều chạm đáy cốc im lìm... mà nghe song sóng
Gió cứ đẩy mơ màng mấy sợi tóc ngà say

Trở gót quay về
em vẫn cầm dấu ái trong tay
Qua ngõ nhỏ
hình như... đông vẫn còn đang đứng
Thu ngưng đã lâu rồi, sao phố cứ ngây người ngơ ngẩn
Chắc phố cũng như mình
Đợi một ngày
... đông cũng buồn mà vỗ cánh bay đi.

30.11.2012
Tác giả: Cánh đồng gió (Ngưng Thu)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Giả vờ thôi anh nhé


Trong cuộc sống, trong tình yêu có nhiều khi ''giả vờ'' nhưng bất ngờ...thành thật. Và điều đó luôn tạo ra những cảm xúc rất dễ thương, kịch tính mà phim ảnh, thơ ca khai thác mãi không...biết chán!
Hội Thơ Hoa Bướm xin giới thiệu một bài thơ về một mối tình ''cầm tinh con giả vờ'' của một mem mới có sức viết và cảm xúc rất dồi dào...



GIẢ VỜ THÔI ANH NHÉ

Em giả vờ đụng khẽ
Bàn tay vào tay anh
Hãy giữ lấy anh nhé
Chỉ là giả vờ thôi

Anh giả vờ đặt môi
Lên má em anh nhé
Nụ hôn vờ ... thật khẽ
Cũng làm em hồi hồi

Anh giả vờ nói yêu
Anh giả vờ chuộng chiều
Em giả vờ nhận lấy
Giả vờ yêu anh nhiều

Chỉ là giả vờ thôi
Em vẫn thường nói thế
Nhưng giờ em không thể
Quên được anh nữa rồi

Nhìn mấy hạt mưa rơi
Em thấy lòng chơi vơi
Ô kìa, sao vậy nhỉ
Tưởng chỉ là vờ thôi

Em yêu anh thật rồi!

Tác giả: Phương Nguyên

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tự sự ... thật


Sau đợt nghỉ tết Dương Lịch và Tết Nguyên Đán khá dài, và sau khi khai bút năm mới Quý Tỵ với 2 bài thơ chúc tết của Yến Thanh, Ban biên tập Hội Thơ Hoa Bướm bắt đầu đi vào làm công việc biên tập và giới thiệu đến thi hữu gần xa các bài thơ đáng chú ý của thành viên Hội Thơ Hoa Bướm. Rất mong được bạn bè thi hữu gần xa ủng hộ và khích lệ...
Lần này, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một bài thơ của Vandu Nguyen với lời tâm sự của một cựu chiến binh để chúng ta cùng đọc, suy ngẫm và nhớ tới công lao thầm lặng của những người lính đã âm thầm hiến dâng xương máu và tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ Quốc.



TỰ SỰ...THẬT

Một đời hai cuộc chiến tranh
Hai lần bộ đội vô danh với đời !

Chống Mỹ hơn bốn năm trời
Hồn mang thương tích, thân rơi máu hồng
Trở về, việc học chưa xong
Lại thêm lần nữa một lòng ra đi
Văn Lãng, chốt giữ Khánh Khê
Kỳ Cùng sông chảy ngược về nơi đâu?**
Bạn tôi trôi xác về Tầu !
Vinh danh anh...đắng lòng đau, ngậm cười
Rừng xanh thay áo thu rơi
Chống Tầu năm ruỡi xuân tươi hao mòn

Trở về với mảnh đời con
Dã từ dĩ vãng. Bóng trăng non...úa gầy
...
Dấu xưa vết cũ còn đây
Hai lần nhập ngũ...hồn đầy vết thương...

Tác giả: Vandu Nguyen

** Sông Kỳ Cùng có cầu Khánh Khê nối địa phận hai huyện Van Quan, Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn. Nước sông Kỳ Cùng chảy từ Việt Nam ngược sang Trung Quốc. Có thể vì thế nó mang tên Kỳ Cùng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hội thơ hoa bướm cung chúc tân xuân


Xuân Về Trên Khắp Nẻo Quê Hương
Rực Rỡ Cờ Hoa Mọi Ngõ Đường
Hoa Bướm Hội Thơ Xin Kính Chúc
Bạn Bè Thi Hữu Vạn Lời Thương



HỘI THƠ HOA BƯỚM CUNG CHÚC TÂN XUÂN

HỘI tụ về đây tiễn gió đông
THƠ văn chào đón tiết xuân nồng
HOA khai rực rỡ khoe hương sắc
BƯỚM lượn tung tăng khắp núi sông
CUNG kính treo lên câu đối đỏ
CHÚC mừng vạn sự sẽ thành công
TÂN niên phước lộc tràn nhân thế
XUÂN mới tiền tài thỏa ước mong. 

Tác giả: Yến Thanh

Hội Thơ Hoa Bướm xin gửi những lời chúc thân thương nhất đến với các bạn bè thi hữu. Một năm mới ngập tràn hạnh phúc và niềm vui.
Vạn Sự Như Ý ! Tỷ Sự Như Mơ ! Thỏa Nỗi Đợi Chờ và Yêu Thơ Mãi Mãi !

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hội thơ hoa bướm


Thế là ngày tận thế đã trở thành dĩ vãng như một cú lừa vĩ đại của một nền văn minh đã bị...tận diệt!!! Loài người thở phào nhẹ nhõm và lại trở về guồng quay cuộc sống thường nhật cùng với bao âu lo vốn có...Và đặc biệt Hội Thơ Hoa Bướm của chúng ta cũng trở về sinh hoạt giao lưu ''như chưa từng có chuyện gì xảy ra'' với những cảm xúc hỉ - nộ - ái - ố quen thuộc của con người. Trong niềm vui chung của sự ''bắt đầu lại'' này, ban BT xin mời toàn thể thành viên Hội Thơ Hoa Bướm và thi hữu gần xa cùng thưởng thức một bài thơ của Nang Merry với đề tài ''chúng tôi nói về chúng tôi''...



HỘI THƠ HOA BƯỚM

Kìa một hội thơ có tên Hoa Bướm
Bướm rập rờn rũ phấn lượn vòng quanh
Mùa đông đến mặt trời đi ngủ sớm
Cánh bướm buồn hoa cũng thấy mong manh

Sương xuống lạnh vương trên từng kẽ lá
Giọt đọng dài tê tái cả cánh hoa
Chiều buông xuống muôn loài ru mơn ngủ
Hương vẫn thầm gửi theo gió bay xa

Vườn hoa ấy mùa xuân nay lại tới
Nắng tươi cười rực rỡ bướm vờn quanh
Hạt mưa xuân nhí nhảnh rất chân thành
Mặt nũng nịu lăn dài khoe dáng ngọc

Hoa đâu khóc vươn mình ra đón nắng
Mỉm nụ cười tỏa hương ngát bay xa
Mùa xuân ấy mùa thơ bên bạn hữu
Thơ ngọt ngào trao gởi tiếng lòng ta...

Tác giả: Nang Merry

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nếu ngày mai là tận thế


Theo cách tính của người Maya thì ngày 21/12/2012 sẽ là ngày tận thế. Chúng ta có lẽ đều đã biết và đều ít nhiều suy tư về cái sự hư thực của ''tận thế'' và đều tự hỏi rằng nếu đó là sự thật thì mình sẽ nghĩ gì và làm gì trước ''giờ G''...

''...Tôi cuồng điên cứa và cuồng điên máu phọt
Thơ căng đầy bắn tung từng giọt
Ướt đầm một đêm cuối
Đam Mê!...''

Đó là những vần thơ của một chàng trai còn rất trẻ: Bui Minh Hung. Ban BT Hoa Bướm xin giới thiệu cùng thi hữu, và chúng ta cùng hy vọng đây không phải là lần cuôi :)



NẾU NGÀY MAI LÀ TẬN THẾ

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Chẳng còn cái thùng rác "để ngày mai" mà tôi vẫn quẳng thơ vào
Khốn nạn thay mấy dòng say sưa còn dở
vướng phải tôi đành gói xôi ngoài chợ
mỏi mòn...
Không!
Tôi cuồng điên cứa và cuồng điên máu phọt
Thơ căng đầy bắn tung từng giọt
Ướt đầm một đêm cuối
Đam Mê!

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Ngại ngùng chi nữa lời yêu vụng về
chưa ngỏ
Con yêu cả nhà, yêu ông, bà, bố, mẹ
Và cả ai kia hay đi về qua ngõ
Phất phơ tóc thề
bỏ lửng...
lòng ai
Chắc vì ngày mai là ngày tận thế
Em chẳng kiêu kì nữa với người si
Và tình ta xanh ngàn năm em nhỉ
Ngày mai là Mãi mãi và cũng chẳng là gì

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Lòng người bỗng đủ rộng để yêu thương?
Sẽ nhỏ lệ khi người dưng đau đớn?
Cuộc sống lâm chung bỗng đẹp vô thường

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Đất tách đôi khạc biển rác lên trời
Con người có giây nào sám hối?
Hay vẫn còn chỉ nghĩ đến mình thôi?

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Bên kia chiến tuyến liệu có lệnh tiến công?
Súng có nổ và người ta có bị
đồng loại lùng hút máu bụng căng phồng?
Không!
Hai đoàn binh sẽ đến nhìn nhau giữa một biển xác hoang
còn xót lại một bụi hồng gai rớm máu
Ừ thì mìn nổ, bom rơi, hoa cứ nở
(Đất cằn khô thì tưới máu có gì đâu)
Họ lặng lẽ ném vào sương
những tấm huân chương
đổi bằng linh hồn khát máu
Và những bàn tay sạm màu
cài hoa lên đầu súng
Cho Nhau

Nếu ngày mai là ngày tận thế
Tôi tự hào được sống hôm nay
Một ngày con người sống "Người" nhất
Nhưng sao phải đợi đến lúc này?

Có cần một ngày tận thế
Ta với người tỉnh u mê?
Có cần tương lai hoang phế
Cứu lấy hiện tại não nề?

5/11/2012
Tác giả: Bui Minh Hung

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mông lung


''...Tâm kinh Bát Nhã vẫn mơ
Có không, không có, bài thơ nửa vời...''

Một bài thơ không giống phần lớn các bài khác đăng trên Hội Thơ Hoa Bướm, bởi nó ở lưng chừng giữa đạo và đời...Bài thơ là dòng chảy suy tư rất ''mông lung'' của một tâm hồn có vẻ như đã nhiều trải nghiệm và đang dần tiếp cận với ''giác ngộ'' nhưng còn lâu mới giải thoát bởi vì ''Chim trời muốn né đường cung/nhưng rồi duyên nghiệp mông lung bến bờ''....Nói chung ban BT có tâm hồn ''trần tục'' quá nên chẳng biết nói sao, thôi thì mời các thi hữu thưởng thức và suy ngẫm :)



MÔNG LUNG

Ngàn trùng ta lại tìm nhau
Biển đời ngập lối nỗi đau thẹn thùng
Chim trời muốn né đường cung
Nhưng rồi duyên nghiệp mông lung bến bờ

Tâm kinh Bát Nhã vẫn mơ
Có không, không có, bài thơ nửa vời
Thuyền tình trôi dạt chơi vơi
Cùng trời cuối đất chẳng ngơi nỗi lòng

Rèm mi lá liễu đợi mong
Kết làm bè cỏ đông phong độ người
Vượt qua biển khổ tình đời
Thoát cơn sầu nhớ độ người tương tư

Lá vàng rơi trước hương lư
Tịnh lòng lắng nghiệp tình như mây trời
Thôi thì để gió ngỏ lời
Cuốn đi tất cả mộng đời hư vô….

Biển xanh sóng vẫn nhấp nhô
Trời xanh núi vẫn nhởn nhơ khó bì
Tình người cứ đến và đi
Yêu em lòng bổng từ bi bất ngờ….

Tác giả: Tâm Lê Minh

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đêm tàn theo tiếng thở


Tà Vân - một thành viên quen thuộc của Hội Thơ Hoa Bướm với nhiều tìm tòi trong đủ mọi hình thức thể hiện. Anh viết gần như tất cả các thể thơ Đường Luật, Song thất Lục bát và cả những biến thể của nó với đôi khi có những phá cách, sáng tạo của riêng mình. Nói chung thì Tà Vân thích thú và thử nghiệm gần như đủ thể loại, duy nhất có lục bát thì...không có hoặc hơi ít. Sở trường của Tà Vân có lẽ là mảng ''thất ngôn bát cú'' mà chúng ta có thể theo dõi đều đặn trên diễn đàn. Nhưng lần đầu tiên giới thiệu, ban BT muốn gửi tới thi hữu một bài thơ 5 chữ có tựa đề khá lạ...



ĐÊM TÀN THEO TIẾNG THỞ

Nhặt thời gian lặng lẽ
Buộc chặt những đam mê
Những hồng hoang năm tháng
Một cõi mộng theo về

Anh đốt lên nỗi nhớ
Giữa đêm tàn không em
Hương tình say chất ngất
Một thoáng chút êm đềm

Gío lặn vào giấc ngủ
Trăng yên giấc mộng say
Đêm tâm tình mi mắt
Với nỗi nhớ xa bay

Khe khẽ lay ngọn cỏ
Đánh thức mộng sương rơi
Lem lên màn đêm vắng
Nức nở cuối chân trời

Mi vương theo tích tắc
Nhịp thở của thời gian
Tim vỗ hồn thức dậy
Nỗi nhớ xé không gian.

Tác giả: Tà Vân

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chẳng dám nhìn vào mắt anh đâu


Hoa Lang Trần xuất hiện trong Hội như một người rất lạ, với một cái tên cũng rất kỳ nên nhiều người ban đầu cũng chả biết gọi chị hay anh. Sau này khi đã gặp gỡ chuyện trò bên chén trà, ly rượu cùng một số mem Hội Thơ Hoa Bướm thì mới biết đó là một tâm hồn ''Em Gái'' rất trẻ, một hồn thơ cuồng nhiệt yêu thương với đầy đủ những cung bậc cảm xúc. Trong khoảng thời gian ngắn bắt đầu từ cuối tháng 9/2012, Hoa Lang Tran đã chia sẻ hơn 15 bài thơ của chị được viết từ năm 1995 đến nay. Và theo ngày tháng được ghi lại, phần lớn các bài thơ được viết vào những tháng cuối năm. Phải chăng chị là một hồn thơ có hơi hướng mùa Đông, nên cuộc đời vì thế có những thăng trầm phiêu du nơi xứ tuyết ... Hôm nay Ban BT xin được giới thiệu một bài thơ của Chị trước khi Chị chuẩn bị rời Quảng Ninh đi định cư ở Mát xơ cơ va xa xôi. Chúng ta sẽ vẫn gặp nhau trên mạng, nhưng mong lắm một ngày chị sẽ trở lại ...!



CHẲNG DÁM NHÌN VÀO MẮT ANH ĐÂU

Chẳng dám nhìn vào mắt anh đâu
Thoảng nơi ấy có chút gì mê đắm
Em sợ lắm , vốn hồn mình đa cảm
Nên vội quay đi né trốn ánh đa tình

Chẳng dám nhìn vào mắt anh đâu
Đôi mắt ấy cứ xoáy vào em những nỗi buồn thăm thẳm
Em sợ lắm, những phút giây động lòng trắc ẩn
Rất dễ biến em thành kẻ lụy tình.

Chẳng dám nhìn vào mắt anh đâu
Em nhận thấy những tham lam sắc ngọt
Như muốn tháo tung mọi thứ trên người
Và má em như gấc… đỏ quá mất thôi!

Chẳng dám nhìn vào mắt anh đâu
Chẳng dám nhìn vào mắt anh lâu
Sợ vương vấn những nhọc nhằn trăn trở
Và đêm sâu sợ day dứt những đợi chờ.

Hạ Long 11.12.2004
Tác giả: Hoa Lang Trần

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Uống rượu đêm mưa


Khi giới thiệu bài thơ này đến các thi hữu, chúng tôi không phải viết ''lời dẫn'' bởi chính tác giả đã viết ở dưới bài (khi thấy thơ còn chưa nói hết nỗi niềm?). Chúng tôi chỉ chú thích thêm rằng trước khi đến với Hội Thơ Hoa Bướm thì họ là hai con người hoàn toàn xa lạ, để ta thấy Hội Thơ của chúng ta không chỉ có Thơ mà còn giúp những ''người thơ'' gặp nhau và sẻ chia vui buồn trong cuộc sống... Tuy nhiên, mối quan hệ của họ phát triển đến đâu sau khi họ rời khỏi Hội thì Hội Thơ...không chịu trách nhiệm :)



UỐNG RƯỢU ĐÊM MƯA - Tặng Yến Thanh

Mưa rồi!
Mời chàng dừng chút
Bước lại đây
Cạn chén cùng em
Bên ly rượu
Nói đôi lời
...đừng để mưa
buông lơi...
trên vai chàng
đơn độc...

Cũng có thể
Chẳng cần nói thành lời
Châm điếu thuốc
Lặng nhìn
...Qua làn khói
Rượu sóng sánh
..kề môi...

Chỉ vậy thôi
Cũng đủ
Sưởi đôi tay,
Hong cho ấm
...trái tim mềm
... lạnh ướt...

Ai làm được
...bóng cả suốt đời mình
Lúc chênh vênh
Chàng hãy đến,
Tựa vào
...một bờ vai...

Em biết rằng
Chàng đã đi
...những bước đi dài...
Sương giá ấy
...hằn lên mắt chàng
...không phải ai cũng tỏ...

Ừ, thôi gạt bỏ
Những heo may
...của một thời
...xa xưa đó...
Nâng chén lên đi
...ta trở thành tri kỷ
chung lối về
đường khuya
Giá lạnh sẽ nguôi ngoai...

Tin em đi...
Rằng chỉ tới ngày mai
Nắng ấm sẽ trở về
Trên mắt chàng lấp lánh
...Xoè tay
hứng những đam mê...

Tác giả: Trang Trần

T.T (19/09/2012) - Trong cơn mưa tái tê...đêm mùa thu ẩm ướt. Một mình nhâm nhi cafe...điểm xuyết vài giọt rượu. Ta nhớ tới chàng... chân thành tới ngây vụng! Ta thương chàng, gần 30 năm chan chứa những cay đắng, gian truân. Góc thơ riêng của chàng buồn quá, u uất quá!
Ta giận ta chẳng thể làm gì. Nếu có thể, ta sẽ cạn cùng chàng những giọt buồn ấy, để ngày mai, ta gặp lại chàng, nụ cười rạng rỡ trong tim!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ba ơi!


Cách đây ít hôm, ban BT đã giới thiệu bài thơ ''Hỏi Mẹ'' của Yến Thanh và nhận được rất nhiều đồng cảm của thi hữu gần xa...Quả đúng là hình ảnh và công ơn của bậc sinh thành luôn khắc sâu trong trái tim và tâm hồn của những đứa con. Và dường như càng khôn lớn, càng từng trải thì những tình cảm về cha mẹ càng sâu sắc và thiết tha hơn...Lần này, ban BT xin trân trọng giới thiệu một bài thơ viết về người cha với những con chữ đầy ắp hình ảnh và trĩu nặng thương yêu của Si Tâm, một thành viên có nhiều bài thơ hay và đậm chất chiêm nghiệm... 



BA ƠI...!

Ngày nứt nẻ chân chim
Tát gầu sòng mơ mộng...?
Đám mạ non bám rễ bùn đầm
Đêm trổ đòng sự sống !

In hằn trên vầng trán rộng
Những đường cày sâu hoắm gian truân
Mùa lam lũ canh trời ủ giống
Cánh đồng nào trĩu hạt trầm luân...?

Tóc sương muối dầm dề mưa nắng
Hạt gạo nào sàng sảy còm lưng
Bát cơm chan mồ hôi muối mặn
Thấm đẫm đời! Khóe mắt rưng rưng...

Đất tha phương
Hồn cầu thực
Rưng rức đời dãi nắng dầm sương
Đêm trở mình day dứt...
Vết thương nào cồn cào trong lồng ngực
Cố hương...!

Hơn nửa đời dầm mình trong ký ức
Đau đáu lòng ngọn núi thái sơn
Hồn vết đá khắc sâu công đức
Tưởng niệm "Người" hương khói cũng rưng rưng

Bứt rứt hồn rãnh cày sâu hoắm
Mùa lam lũ ươm mầm
Đêm trổ đòng sự sống
Cánh đồng nào trĩu nặng lương tâm.

Bát cơm thơm mùi mưa nắng
Nuôi giấc mơ khôn lớn làm người
Dẫu trời cao, sông dài, biển rộng
Vẫn cồn cào trong lồng ngực: Ba ơi...!

Tác giả: Si Tâm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bóng mình


Đã có nhiều bài thơ hay xưa và nay chiêm nghiệm về ''cái bóng'', và ngay trên Hội Thơ Hoa Bướm cũng có một sê-ri bài về cái bóng với cảm xúc và những tình huống tâm trạng riêng. Để rồi qua đó, ta thấy cái bóng đen giản đơn và im lặng của mình cũng mang hồn vía và cũng ẩn chứa nhiều thông điệp của con người thực mà nó đã thủy chung gắn bó trọn một đời...Ban BT xin gửi tới thi hữu những trải nghiệm của tiền bối Ái Nhân Thi Sĩ...



BÓNG MÌNH

Tìm nhau ngơ ngẩn xế ngày
Ngoái nhìn chỉ thấy bóng này giống ta
Bể tình nhòa nhoẹt phôi pha
Lật đêm tìm chút sương sa giọt buồn!

Gió lùa hun hút sầu tuôn
Gột đau nỗi nhớ còn buôn chuyện người
Chán chê quá chục bến đời
Rửa chân mươi bến miệng cười... đục trong!

Một đời theo bước thong dong
Sáng chiều ta bóng đứng nằm...thủy chung
Ta cười... bóng cũng rinh rung
Tàn đêm buồn đếm mông lung vô tình

Hồn say vớt bóng vô hình
Cả đời bước thoát bóng mình...có ai?

Tác giả: Ái Nhân Thi Sĩ

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hỏi mẹ


''Không có gì thuộc về con người mà lại xa lạ với tôi''- (cách ngôn La Tinh cổ)


Đồng cảm với một bài thơ của Phong Thu (một mem của Hội Thơ Hoa Bướm), Cốc chủ Đường Thi đã viết một bài thơ thuộc thể loại Trường Thiên Tứ Tuyệt để chia sẻ và cảm thông với thi hữu mà mình chưa từng gặp mặt. Và tin rằng bất kỳ ai cũng rưng rưng cảm động khi đọc bài thơ này cho dù có quen biết và có cùng hoàn cảnh với nhân vật của bài thơ hay không... Hoa Bướm xin gửi tới các bạn bài thơ của Yến Thanh...



HỎI MẸ ! 
Cảm Tác Cùng Phong Thu

Cò bay ngơ ngẩn một chiều đông
Đứt gánh nhân duyên mẹ bỏ chồng
Gửi lại tình đầu hai đứa trẻ
Đò ngang rẽ sóng giữa cơn giông

Tuổi con lúc đó vẫn còn thơ
Có hiểu chi đâu chỉ hững hờ
Vẫn tưởng cuộc đời như cổ tích
Đêm đêm mẹ kể gọi cơn mơ

Mẹ đã đi rồi xa tuổi thơ
Còn đâu chiều xuống những mong chờ
Vòng tay bé nhỏ ôm vai mẹ
Hỏi bánh hỏi quà mẹ có mua

Còn đâu vui vẻ bữa cơm chiều
Bên mái nhà xưa bao dấu yêu
Cha mẹ quây quần bên lũ trẻ
Nụ cười chan chứa biết bao nhiêu

Niềm vui nhè nhẹ mãi trôi xa
Chẳng nghĩ chẳng suy ít mặn mà
Để đến bây giờ con mới thấu
Đất buồn khi vắng bóng người qua

Mẹ đã đi rồi xa mãi xa
Còn đâu khói bếp buổi chiều tà
Thơm mùi rạ lúa vờn mây trắng
Vất vả gieo sầu ánh mắt cha

Mười năm thiếu mẹ mái nhà tranh
Vắng lặng đìu hiu tiếng ngọt lành
Mái tóc cha già thêm sợi bạc
Lòng con chua xót nói không thành

Mẹ ở nơi nào có biết không
Hay đang hạnh phúc mối duyên nồng
Đâu còn nhớ đến đàn con nhỏ
Vẫn mãi ngày ngày đứng ngóng trông

Bài thơ hỏi mẹ bởi vì đâu
Hay tại cuộc đời lắm bể dâu
Đè nặng đôi vai gầy bé nhỏ
Để con nếm trải vị thương sầu

Một lần gặp mẹ giữa chiêm bao
Chỉ hỏi giờ đây mẹ thế nào
Hạnh phúc đã tròn hay lại đứt
Thương nhiều nhưng biết phải làm sao?

Mười ngày chín tháng mẹ sinh con
Vất vả chăm lo giấc chẳng tròn
Dẫu biết cuộc đời nhiều mất mát
Là con nguyện mãi vẫn là con

Tác giả: Yến Thanh

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tình sông và biển


''...Biển biết chăng Sông yêu nhiều đến thế
Nên suốt đời mang nước chảy về xuôi...''

Với tựa đề "Tình Sông Và Biển'', bài thơ đã khai thác một đề tài rất quen thuộc trong thi ca với cảm nhận và cách nhìn riêng của tác giả. Và không khó để ta nhận ra cái chất đằm thắm thiết tha của một giọng thơ nữ...Ban BT Hội Thơ Hoa Bướm xin trân trọng giới thiệu thành viên mới Angel Lee...



TÌNH SÔNG VÀ BIỂN

Sông im lìm ngàn năm trôi về Biển
Mang nồng nàn hương vị của nguồn xanh
Pha yêu thương từ đất Mẹ ngọt lành
Hòa lặng lẽ vào trùng dương sóng vỗ

Mùa nước lũ sông gầm gào thác đổ
Biển bao dung nào trách cứ gì đâu
Khi đại dương tung con sóng bạc đầu
Chính là lúc Biển nghĩ suy trăn trở

Đêm bình yên Biển nhẹ nhàng hơi thở
Đón Sông về ấp ủ những thương yêu
Tình thăng hoa thành con nước thủy triều
Tồn tại mãi bao đời nay thành lệ

Biển biết chăng Sông yêu nhiều đến thế
Nên suốt đời mang nước chảy về xuôi
Chẳng đổi lòng chung thủy một dòng trôi
Không như gió cứ đi rong bất tận

Sông và Biển mãi ngàn năm kề cận
Dù hai nguồn mặn nhạt có hề chi
Biển lim dim nghe Sông kể rầm rì
Những vùng đất Sông qua đầy cỏ lạ

Và cứ vậy Biển xanh màu, êm ả...

Tác giả: Angel Lee

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS