Những vần thơ Chứa chan đầy cảm xúc. Mỗi câu thơ như lắng cả tâm hồn. Dạt dào, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy thiết tha và mãnh liệt. Đắm say và mơ mộng pha lẫn chút bồng bềnh, phiêu lãng.
Em một cô gái mới chỉ bước sang tuổi 20. Với một tâm hồn nhạy cảm, trong veo như giọt tuyết, Mỏng manh dễ vỡ như phale. Một ánh mắt dịu dàng một nụ cười như mùa thu tỏa nắng. Nhưng ẩn chứa trong tâm hồn đó lại là một ngọn sóng vô bờ dâng trào dữ dội trong bao đam mê , khát khao và hoài bão. E gửi nó vào những vần thơ. Những điều ko thể nói bằng lời .
CÓ BAO GIỜ BIỂN KHÓC KHÔNG ANH?
Có bao giờ anh nghe biển khóc không anh..?
Nghe nhớ thương phủ bạc đầu sóng vỗ,
Bờ cát xưa giờ đã ko còn đủ..
Để âm thầm em khắc mãi tên anh!
Dấu yêu xưa như ngọn gió mong manh,
Em đưa tay níu khoảng không ảo vọng…
Biển ko khóc mà 1 đời muối đọng,
Em mang nỗi buồn hong giữa những niềm vui..!
Tác giả: Pandakute







0 comments:
Post a Comment