RSS
Container Icon

Anh sẽ khóc

Ngo Yen Thai là thành viên có phong cách trẻ trung và hồn nhiên bậc nhất ở ''Vườn Hoa Bướm''...Có thể cảm nhận anh làm thơ dễ dàng như...chẳng cần làm gì khác ngoài việc ghi ra những tiếng khóc cười, những câu reo vui cảm thán của tâm hồn mình với tình yêu và cuộc sống. Thơ anh chắc chắn nhiều nước mắt nhất Hội, nhưng rất lạ và rất hay ở chỗ đọc lên ta không hề thấy chán chường bi lụy, ngay cả khi anh kêu ra rả rằng...muốn chết. Các bạn hãy tin rằng hồn nhiên chính là tài năng, và xin mời các bạn hãy đọc để ngắm nhìn Ngo Yen Thai như một chú cá tung tăng dưới dòng suối thơ của mình...



ANH SẼ KHÓC

Anh sẽ khóc như chưa lần được khóc
Hôm em cười trên vầng trán ta nhăn
Lúc ngó xuống con suối khô muốn chẩy
Nghe con trăng ngạt thở lá đại ngàn

Anh sẽ khóc, em à anh sẽ khóc
Như con chim rúc rích bải bụi lau
Gió sẽ thổi buồn anh lay bốn hướng
Trút xiêm y mầu hương uá cũng nhầu

Anh sẽ khóc, khi tiếng cười em tắt
Chiều lang thang trên đám cỏ bi thương
Con sông chắc thôi nhớ đò quên đợi
Em cũng thôi ngồi nói mãi thiên đường

Anh sẽ khóc, phải chi em cảm động
Trời như mưa anh như cá nhớ sông
Em như nước sợ nhành khô mai sẽ...
Gọi anh vào uống hết rượu mênh mông

Tác giả: Ngo Yen Thai

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bức họa đầm sen

Hội Thơ Hoa Bướm là nơi chiếm tỷ lệ áp đảo của thơ tình, đặc biệt là dòng thơ '' 7 love''...Thế nhưng thi thoảng ta vẫn bất ngờ thấy có những bài thơ trong sáng, ngọt ngào và vui tươi khiến cho người đọc như được trở về với sự thơ ngây nguyên bản của tâm hồn...Bài thơ sau đây có thể xếp vào loại thơ cho tuổi thơ nếu như biên tập lại một chi tiết nhỏ mà các bạn đọc sẽ thấy...Và rất thú vị khi đây là tác phẩm của bút danh rất ''ngầu'': Nữ Hiệp Giang Hồ...



BỨC HỌA ĐẦM SEN

Ngoi lên khỏi đầm sen.
Mắt xoe tròn ngơ ngác.
Hạt mưa rơi lác đác.
Ếch con ngỡ sương mai.

Đưa cái lưỡi thật dài.
Liếm trọn vào lồng ngực.
Nụ sen hồng náo nức.
Bung nở hết cõi lòng.

Mấy chú cá đòng đong.
Lượn lờ đuôi ngoe nguẩy.
Bác ếch già thức dậy.
Ộp oạp một đôi câu.

Hôm qua suốt đêm thâu.
Bác thức chăm vợ ốm.
Anh nhái xanh màu cốm.
Rủ bạn tình đi chơi.

-Sáng nay đẹp tuyệt vời.
Mình cưới nhau em nhé!
Già trẻ đều vui vẻ.
Trong khúc nhạc đồng ca.

Cây sen lại ra hoa.
Tỏa hương thơm ngào ngạt.
Chú chuồn chuồn phiêu bạt.
Đáp nhẹ xuống mặt đầm.

Mắt suy nghĩ trầm ngâm.
Bỗng vút bay nhẹ cánh.
Hình như nước thấy lạnh
Chú chợt khẽ rùng mình.

Giữa buổi sớm bình mình.
Ôi đầm sen thật tuyệt.

Tác giả: Nữ Hiệp Giang Hồ

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tế con sông quê

Cả nước đang trên đường đô thị hóa với tốc độ chóng mặt. Đó là niềm vui của đa phần người Việt Nam mong mỏi phát triển và văn minh cùng bạn bè năm châu...Nhưng mặt khác, chúng ta đang bị cuốn theo những biến thiên của thời cuộc, những chuyển mình của đất nước, của thời đại kèm theo đó là rất nhiều hệ lụy cho xã hội, cho các mối quan hệ và cho tâm hồn con người...Và đó là những mảnh đất mầu mỡ để thi ca khai thác...Nhất là đối với những con người ''hoài cổ'' như Tú Xương trước đây với ''Sông Lấp''. Ban BT xin gửi tới những tiếng thơ ai oán xót xa của Hoàng Ân Quang đối với con sông đẹp nổi tiếng của vùng ngoại thành Hà Nội xưa...



TẾ CON SÔNG QUÊ

Thương ôi:
Xa quê mới mấy năm trời.
Đường xưa đã trải nhựa tươi một màu.
Mà sao lòng bỗng rầu rầu.
Cánh đồng phơ phất còn đâu cánh cò.
Khóm tre, cành trúc ra tro
Cây đa, bến nước đã co mình rồi.
Dừng chân một lúc lặng trôi
Dòng sông quê mẹ sao giờ nơi đâu.
Nhớ khi xưa:
Trưa hè tắm mát
Gió hát nghêu ngao.
Trăng in bóng nước
Đầu hụp ngày nồng.
Cá, tôm rong ruổi
Sáng hóng, chiều xuôi.
Nhệ Giang một thuở xanh xanh
Phù sa vun đắp bốn mùa tốt tươi.
Thế mà nay:
Nước sông một màu đen đúa
Mùi hôi tanh phủ kín không gian
Nào bèo tây, ngổ đắng với rong rêu
Cùng ni lông, xác chết của muôn loài
Tranh nhau bến đỗ
Chẹn đắng mặt sông.
Ôi!
Thương mẹ ta sớm nay xuống đồng, tay còn run run da bóc
Khóc chị ta chiều qua lên ruộng, chân còn rưng tức nước ăn.

Thửa kia lúa đang đâm bông, gặp nước sông về e ấp mãi chẳng ra
Khoảnh nọ ngô đang trổ cờ, gặp nước sông về lơ thơ hoài chẳng phất.

Bạn khóc khi đường xa về bụi đường không được rửa
Em buồn khi trưa hè đến mồ hôi chẳng còn gột.

Trăng sầu ngơ ngác còn đâu đến ngụp lặn
Gió lặng thiu thiu chẳng thấy về hát ca.
Lại còn:
Ghê gớm thay một loài thủy quái
Nhung nhúc khắp ao, chuôm, luồng, lạch
Lúc đói lòng ăn cả bạn đồng sanh.
Đau đớn cho bao phận phù du
Lác đác còn trê, diếc, trắm, rô
Trứng vừa sinh cũng chẳng thể còn.
Than ôi!
Trăng tàn, hoa rữa.
Sông lặng, gió ngừng.
Còn đâu chỗ để nước chảy về Đông Hải.
Gió nay biết thổi về đâu.
Thương hồn lau lách còn đau nơi nào.

Tác giả: Hoàng Ân Quang

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ta thơ

Tùng Bá Đạo là thành viên từ những bước đi đầu tiên của Hội Thơ ta...Nhưng có một thời gian chàng ngưng post bài trên hội. Mới đây khi xuất hiện trở lại, ai đã từng đọc thơ Tùng trước kia đều có thể dễ dàng nhận ra sự thay đổi phong cách, hay nói cách khác là chuyển hướng viết từ thể loại thơ tình cảm ''lấy nước mắt'' sang dòng thơ ''phức tạp'' ( chữ trong dấu ''-'' là của tác giả )...Và đương nhiên thể loại thơ này đòi hỏi cao hơn về chữ nghĩa và trải nghiệm của cả người viết và người đọc. Ban BT xin mời thi hữu thưởng thức một bài thơ mới đăng trên Hội Thơ Hoa Bướm gần đây của Tùng Bá Đạo để cùng theo dõi và cổ vũ những bước trưởng thành tiếp theo của cây viết còn rất trẻ tuổi này...



TA THƠ

Ta kẻ bình dân
Nên đôi tay cũng bình phàm
Nhặt nhạnh bụi đất gót đời rơi rớt lại
Đắp trong tâm vũ điệu quay cuồng hớt hải
Lúc giật mình bỗng lọt con thơ

Từ dạo ấy
Cái con thơ đôi lúc cũng nghi ngờ
Khi chính nó khác gì đồng loại
Cũng từ một khuôn trơn tru lọc lõi
Dối lừa đời và dối lừa ta

Chỉ khi say nó mới dám thật thà
Rằng lớp bụi thời gian vẫn còn bóng loáng

Tác giả: Tùng Bá Đạo

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Xướng họa thơ Đường 1

Các thành viên của Hội Thơ Hoa bướm đều biết rằng mảng xướng - họa Thơ Đường Luật luôn là một trong những hoạt động sôi nổi nhất. Và trong các Cốc đào tạo, bồi dưỡng thơ của Hội thì ''Đường Thi Cốc'' là đông vui nhộn nhịp nhất với suýt soát 60 thành viên - đệ tử (tính cho đến hôm nay)...Rất nhiều bài hay và đề tài thú vị đã xuất hiện, thế nhưng hiện nay trên Page và web của Hội thì mảng Thơ Đường Luật chưa được giới thiệu nhiều. Phải chăng cốc chủ khó tính hay là bận đào tạo - chăm sóc đệ tử quá nên quên bẵng việc lọc bài đưa vào phòng BT? :)...Hôm nay ban BT xin tôn vinh Đường Thi Cốc bằng chùm thơ xướng họa của Yến Thanh, Thien Longth và Tiêu Tường...


VỀ ĐÂU

Sông kia nước chảy biết về đâu
Gió cuốn mưa bay bọt đục ngầu
Thấp thoáng thuyền trôi trên ngọn sóng
Chập chờn tiếng gọi giữa cơn ngâu
Người đi lưu luyến hai hàng lệ
Kẻ ở xót xa một nỗi sầu
Bến đỗ chân trời xa khuất nẻo
Cho lòng thăm thẳm, vết thương sâu

Tác giả: Yến Thanh

ĐÔI ĐƯỜNG

Đơn côi lạc bước biết về đâu
Thao thức đêm sâu mắt đỏ ngầu
Quạnh quẽ thân tàn sương phủ lạnh
Hắt hiu phận bạc mặc mưa ngâu
Nhân gian kẻ ở hồn bay mất
Tiên cảnh người đi chất chứa sầu
Mỏi mắt tìm đâu hình bóng cũ
Cuộn mình nhấm nháp vết thương sâu.

Tác giả: Thien Longth

TRÔI

Giang hồ khắp nẻo bước nơi đâu?
Lững thững buồn hiu mắt đỏ ngầu
Tí tách tuôn rơi dòng suối lệ
Rì rào đổ rớt xổ cơn ngâu
Người đi bến đợi xa xôi nhớ
Kẻ ở bờ trông thăm thẳm sầu
Chợt thấy se lòng hoài thổn thức
Tâm hồn trôi dạt đáy sông sâu

Tác giả: Tiêu Tường

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ta vây

''cho ta vây thời gian
mớm hạt vàng chững lại
mùa thu ngàn tơ vãi
chỉ một mùa thu đọng giữa thiên thai...''
Với tựa đề là ''Ta Vây'', bài thơ của Phong Thu có nhiều câu thơ đẹp và trong viết về mùa Thu, cùng với đó là tình yêu và những giá trị cuộc sống...Thế nhưng mặc dù thích, cá nhân người BT vẫn băn khoăn tự hỏi phải chăng phần đầu và phần cuối của bài thơ chưa được kết nối một cách nhuần nhuyễn?? Có phải vì tác giả trót ''ôm'' nhiều thứ ''tình'' vào trong một bài thơ mà chưa ''vây'' được chúng vào chung một mạch chảy?...Vậy xin mời thi hữu thưởng thức và góp ý cùng tác giả...




TA VÂY

Cho ta vây mùa thu
Khúc nhạc vàng êm ái
Chú nai vàng chậm rãi
Những con đường lá đỏ rụng chân ai

Cho ta vây tình yêu
Nụ hôn đầu khe khẽ
Chớm hoàn hôn nhè nhẹ
Đôi nhân tình chết lặng giữa hàng me

Cho ta vây thời gian
Mớm hạt vàng chững lại
Mùa thu ngàn tơ vãi
Chỉ một mùa thu đọng giữa thiên thai

Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ đời
Bao thu rồi sao lá vẫn chưa rơi
Ta
Chúng ta còn mắc nợ mẹ ta ơi
Những đêm hè thiêu cháy
Ngàn thu xưa vẫn vậy
Mẹ vẫn ngồi tô thắm giấc ngủ say

Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ người
Một nụ cười hay nửa đóa hồng tươi

Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ đời
Bia đá tàn ....ai biết trả cho ai...?

Tác giả: Phong Thu

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Buông

''Thơ buông..
...một chút bồi hồi
Ta buông..
...nhẹ nhõm giữa trời thinh không...''
Đình Quân là thành viên rất mới của Hội Thơ Hoa Bướm. Anh tham gia chia sẻ cùng chúng ta chưa lâu, thả Thơ chưa nhiều nhưng cũng đã kịp làm nao lòng nhiều thi hữu với phong cách dịu dàng và tinh tế...Ban BT xin giới thiệu cùng các bạn bài lục bát ''chào sân'' của Đình Quân mà mới đọc tựa đề cũng đã thấy rất nhẹ nhàng và êm dịu...




BUÔNG...

Liễu buông..
duyên dáng mặt hồ
Thuyền con buông nhẹ..
lững lờ nước trôi

Gió buông..
làn tóc rối bời
Hoa buông cánh..
giữa chơi vơi cuộc tình

Mặt trời..
buông ánh bình minh
Trăng lên..
buông sợi trăng tình vu vơ

Thu về..
buông xuống làn mưa
Em đi..
buông lại ngẩn ngơ một người..

Lá xanh..
buông giữa chợ đời
Tình xanh..
buông giữa xa vời gấm hoa

Xưa..
chim buông tiếng hoan ca
Nay..
im ắng giữa chiều tà cô liêu

Tay ai
buông bỏ cánh diều..
Giấc mơ xưa
mãi phiêu diêu giữa đời

Thơ buông..
một chút bồi hồi
Ta buông...
nhẹ nhõm giữa trời thinh không...

Tác giả: Đình Quân

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vai diễn cuộc đời

''Cuộc đời này đâu có Romeo
Thôi thì khỏi hóa thân Juliet...''
Cuộc đời như một sân khấu, và mỗi người là một diễn viên thiên tài trong cái ''Tấn trò đời'' ấy...Nói là ''thiên tài'' bởi chẳng diễn viên nào hóa thân thành công hơn vào cuộc đời của mình bằng chính mình...Thế nhưng sân khấu cuộc đời không chỉ ''phân vai'' đơn giản là ''chính diện và phản diện, là ''Bi và Hài''...Bởi cuộc đời phức tạp đa dạng hơn sân khấu rất rất nhiều, đúng như nhà biên kịch đại tài William Shakespeare đã nói đại ý rằng không có vở kịch nào đẹp và phong phú hơn vở kịch do chính cuộc sống viết nên...




VAI DIỄN CUỘC ĐỜI


Em muốn ru đời bằng liều thuốc ngủ
Người chớ bật cười … em đang diễn vai bi
Một cung đàn trổi khúc lâm li
Em về nơi bờ môi không còn đợi

Sẽ bồng bềnh, đôi tay chới với
hay ung dung trong cõi vô thường ?
Sẽ mỉm cười trước những yêu thương
hay chua chát nhận ra mình nông nổi ?

Những đợi chờ mong manh như làn khói
Người không về dẫu biết trái tim khô
Cuộc đời này đâu có Romeo
Thôi thì khỏi hóa thân Juliet

Vai diễn cuộc đời thế là hỏng bét
Người cười đi
em đã đổi vai hài

Tác giả: Rainbow SG

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vô đề

Một mem nữ rất thân thuộc với Hội Thơ Hoa Bướm ngay từ buổi sơ khai đó là Candy Bitter. Thành viên này còn có một điểm đặc biệt đó là nổi tiếng ở tình yêu thơ và nhiệt tình ''chém gió'' hơn là nổi về Thơ bởi cô luôn tự nhận mình là như vậy.
..Ấy thế mà cô lại được rất nhiều người làm thơ yêu quý bởi phong cách ''bình loạn'' hài hước và thân thiện không lẫn vào đâu được...Ban BT xin gửi tới thi hữu những dòng cảm xúc không tên được ghi lại trong một lần hiếm hoi cô...''phọt thơ'' :), và mong rằng các bạn sẽ ''ném đá'' thẳng tay như cô mong muốn, và để biết đâu đấy lại là một liều kích thích để hồn thơ này ''tăng trưởng''...




VÔ ĐỀ...
(Tặng những người hay bị đơ quả mơ :)

Đi hết một chặng đường
Mới nhận ra những điều tưởng tầm thường mà kì diệu
Đi hết một tình yêu
Mới nhận ra khuôn mặt của ảo vong…
Chợt thấy mình không thể bước qua nổi chiếc bóng
Của những thành trì xưa cũ dù mỏng manh…
Và thế là…rơi vào nỗi nhớ không anh…
Vỡ tan tành…những mảnh tim ánh sắc…

Tác giả: Candy Bitter

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thật lòng anh

Biết là tình yêu sẽ luôn song hành với khổ đau mất mát, đọa đầy....Thế nhưng trái tim nhỏ bé và đầy khao khát của con người lại hầu như chỉ luôn đập theo nhịp đập của nó mà chả mấy khi nghe theo sự mách bảo ''thông thái'' của lý trí...Để rồi đến một lúc nào đó lại phải ân hận bẽ bàng, ăn năn và nuối tiếc ''giá như ta được trả về như lúc trước khi yêu''... Thế nhưng, tác giả bài thơ này dường như sẽ không bao giờ khóc hận cho dù biết rằng đã và sẽ phải đánh đổi nhiều mất mát đau thương. Xin mời các bạn đến với trái tim tình si của Lãng Thủy để thấm nhuần cái triết lý tếu của dân gian -''Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ''!!!...:)



THẬT LÒNG ANH ...


Em có thể ?
Trả anh về với thực tại !
Nơi thời gian , Tình yêu chưa bắt đầu .
Khi chúng mình chẳng biết nhớ thương nhau ,
Như người dưng chưa nói câu ước hẹn .

Trả anh về !
Những nơi em không đến
Cho câu thơ được bẽn lẽn nói cười .
Từng dòng chữ không chạy trốn ngược xuôi .
Em theo mơ ,
... còn Anh ... người theo mộng.

Trả cho Anh !
Một khoảng trời thật trống ...
Nghe cô đơn ngậm chén đắng vẫy vùng .
Trả anh về ,
Em có thấy vui không ?
Giữ chặt nhé !
Thật lòng .. Anh ...
... không .. muốn .. trả !!!

Tác giả: Lãng Thủy

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS