HỘI AN DUYÊN VÀ NỢ
Duyên nợ chi đây cái chốn này?
Gió thì mặn chát, nắng thì say...
Mà khi từ biệt sau lần trước
Cháy cả da, và... gãy cả tay
Lần này công tác, ta vô nữa
Hứng thú gì đâu, biết cả rồi
Đi vì công việc, vì...cơm áo
Tiện thể ta đòi nợ cũ chơi!
Ồ, chẳng khác chi cảnh với người
Phố thì buồn thỉu - nắng thì tươi
Hàng cây lùn tịt- trời cao ngất
Rồng đá nhe răng dọa dẫm đời...
Tới rồi không lẽ chẳng rong chơi?
Nào thì dạo mát...chán thì thôi!
Nghênh ngang chân bước qua mấy phố
Nghếch mắt tìm quanh một chốn vui...
Quen em bữa đó thật bất ngờ
Phố bỗng la đà nhạc với thơ
Rượu Đào sóng sánh đong trong mắt
Giọng Quảng Nam như nước sông Thu
Tiếng em nồng ấm nắng miền trung
Như tiếng lòng anh khẽ hát cùng
Nghe gần như gió, xa như song
Xa đấy, gần đây – mới lạ lùng…
Em bảo "em yêu nhiều hoa Sữa
nhưng chẳng mơ về với thủ đô..."
Em hát thơ anh thành tiếng nhạc
Nhưng "hổng dám đâu" - khách hải hồ
Này Hội An ơi! NỢ đã xong
Còn DUYÊN kia ... biết có tròn không?
Còn nghe xa cách còn e ấp
Biết đến Thu sau nắng có hồng?
Và phút chia tay không nán đợi
Dù mình vội vã cả trong mơ
Còi tàu nấc gọi mưa nhoè phố
Tuột bàn tay chưa kịp hẹn hò
Thuyền cứ chao nghiêng trên biển lặng
Ngoảnh lại, mắt em sóng vẫn rờn
Hành lý theo anh rời Phố Hội
Có nắng miền trung, chẳng có hồn...
Tác giả: Đồ Khươn







0 comments:
Post a Comment